Tặng hai bạn thân đã khuất

ĐỚM & MATTI

Bạn thứ nhất có tên dễ thương là Đớm. Mình nhặt được bạn ấy và lúc đó bạn ấy bị bệnh rất khốn khổ. Bạn ấy có bộ lông rất đẹp, có nhiều màu giống đơm đớm nên mình named bạn ấy là Đớm. Dù lúc đó Đớm bị bệnh nhưng thấy bạn ấy dễ thương và có đôi mắt nhân hậu nên mình quyết định mang bạn về nuôi. Không lâu sau Đớm hết bệnh và lớn rất nhanh.

Mình đi đâu Đớm cũng đi theo, làm gì Đớm cũng đến ngồi cạnh. Mỗi sáng mình đến trường, Đớm đều tiễn ra đầu ngõ, lúc về thì đã thấy Đớm đứng đợi. Lúc mình cho những chú trâu ra đồng thì Đớm cũng đi theo, bất kể nắng mưa. Lúc đầu Đớm rất sợ những chú trâu rất to so với Đớm. Mình ngồi lưng trâu mà Đớm thì cứ chạy theo phía dưới rất tội nghiệp. Dần dần, với quyết tâm cao, Đớm đã biết cưỡi trâu.

Những lúc mình đi cắt cỏ cho trâu bằng suồng trên sông thì Đớm cũng quyết theo. Lúc đầu vì sợ Đớm say sóng nên mình không cho theo, Đớm đã kêu trời và quyết lội theo, và mình phải chịu thua.

Sau này mình phải xa nhà và không thể cho Đớm theo được. Thời gian sau Đớm đã mất sau một cơn bệnh nặng, dù đã được Má và Ba mình hết lòng cứu chữa.

Bạn thứ hai là Matti, tên có vẻ Tây hơn bạn thứ nhất 🙂 Mình xin Matti về nuôi từ khi Matti còn rất nhỏ. Matti lớn rất nhanh. So với Đớm thì Matti sung sướng hơn. Kỷ niệm nhớ nhất với Matti là chú ấy không chịu ngủ riêng, lúc nào cũng đòi vào chỗ mình ngủ và nằm gần đó; và những lúc mình làm nghiên cứu căng thẳng thì Matti luôn bên cạnh, mỗi lần nhìn xuống thấy Matti cười là hết căng thẳng ngay. Thời gian mình có với Matti không nhiều, sau này mình phải đi Bắc Âu nên đã nhờ Má và Ba mình nuôi Matti. Mới chia tay mấy ngày thì đã nghe Matti bị người ta giật điện bắt mất rồi.

Hôm nay đang lúc lạnh teo, mình rất nhớ hai bạn. Xin có hai món quà nhỏ dưới đây tặng hai bạn qua cố của mình:

  1. Diễn văn hay nhất của luật sư George Graham Vest (1830-1904)
  2.  Video tóm tắt về câu chuyện của chú Hachiko ở Nhật Bản.

Diễn văn hay nhất của luật sư George Graham Vest

(1830-1904)

George Graham Vest – Tribute to the Dog

George Graham Vest (1830-1904) served as U.S. Senator from Missouri from 1879 to 1903 and became one of the leading orators and debaters of his time. This delightful speech is from an earlier period in his life when he practiced law in a small Missouri town. It was given in court while representing a man who sued another for the killing of his dog. During the trial, Vest ignored the testimony, and when his turn came to present a summation to the jury, he made the following speech and won the case.         

Gentlemen of the Jury: The best friend a man has in the world may turn against him and become his enemy. His son or daughter that he has reared with loving care may prove ungrateful. Those who are nearest and dearest to us, those whom we trust with our happiness and our good name may become traitors to their faith. The money that a man has, he may lose. It flies away from him, perhaps when he needs it most. A man’s reputation may be sacrificed in a moment of ill-considered action. The people who are prone to fall on their knees to do us honor when success is with us, may be the first to throw the stone of malice when failure settles its cloud upon our heads.

The one absolutely unselfish friend that man can have in this selfish world, the one that never deserts him, the one that never proves ungrateful or treacherous is his dog. A man’s dog stands by him in prosperity and in poverty, in health and in sickness. He will sleep on the cold ground, where the wintry winds blow and the snow drives fiercely, if only he may be near his master’s side. He will kiss the hand that has no food to offer. He will lick the wounds and sores that come in encounters with the roughness of the world. He guards the sleep of his pauper master as if he were a prince. When all other friends desert, he remains. When riches take wings, and reputation falls to pieces, he is as constant in his love as the sun in its journey through the heavens.

If fortune drives the master forth, an outcast in the world, friendless and homeless, the faithful dog asks no higher privilege than that of accompanying him, to guard him against danger, to fight against his enemies. And when the last scene of all comes, and death takes his master in its embrace and his body is laid away in the cold ground, no matter if all other friends pursue their way, there by the graveside will the noble dog be found, his head between his paws, his eyes sad, but open in alert watchfulness, faithful and true even in death.

(George Graham Vest – c. 1855)

Nguồn: http://www.historyplace.com/speeches/vest.htm

Bản dịch tiếng Việt:

Diễn văn của luật sư Georges Graham Vest tại một phiên tòa xử vụ kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên William Saller của The New York Times bình chọn là hay nhất trong tất cả các bài diễn văn, lời tựa trên thế giới trong khoảng 100 năm qua.

Thưa quý ngài hội thẩm,

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay lại chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động một giờ.

Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.
two_dog.jpg

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.

Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.

Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ. Thì khi ấy còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.

Nguồn: Click

Bạn trung thành Hachiko

Advertisements

1 Comment »

  1. 1
    quephuongct Says:

    tui sợ nhất là chó. Thấy nó sủa là tim bịch bịch rồi.


RSS Feed for this entry

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: